Bangkok: Khốc liệt cuộc chiến “phố đèn đỏ”

Anh bạn chuyên “đánh” quần áo Thái Lan nhái hiệu bĩu môi với tôi khi nhắc tới khu đèn đỏ lừng lẫy một thời ở Bangkok: “Thấy gớm!”. Bán tín bán nghi, tôi quảy balô,` đặt vé hàng không giá rẻ bay sang Bangkok…

http://cloud.kapilsoni.com/2010/11/Thai-paradise-001.jpg

Chỉ cần 3 đêm lang thang, tôi mới hiểu từng được mệnh danh là “thiên đường tình dục” của Đông Nam Á, Bangkok hiện đang đối diện với làn sóng tẩy chay ngầm bởi chất lượng dịch vụ xuống cấp, mất an toàn khi xuất hiện sự can thiệp của các băng đảng giang hồ… Để giành giật những vị khách ngày một hiếm đi, các trung tâm đèn đỏ bước vào một cuộc chiến cạnh tranh khốc liệt.

Patpong: Chết vì lừa đảo!

“Bộp!”. Cú vỗ vai bất ngờ giữa khu phố tây Khaosan nườm nượp người khiến tôi giật mình. Một khuôn mặt cười nhăn nhở hiện ra. Là gã đồng nghiệp tại Sydney, từng lang thang khắp chốn từ Myanmar, Indonesia đến Papua New Guine, cái gã nhìn như dân bụi này là người đã từng thực hiện nhiều phóng sự điều tra khá công phu. Lôi tôi xềnh xệch vào quán bar, gã tạm rời xa đám bạn đang đứng ôm chai bia nhún nhảy ngay giữa đường.

“Patpong bây giờ hết thời rồi, chỉ còn dành cho những tay gà mờ mò đến, hoặc cho những ai trung thành với một vài quán bar ngoài trời quen thuộc, hoặc cùng lắm là mấy cựu chiến binh chế độ cũ từ hồi chiến tranh Việt Nam vốn hay bay từ Sài Gòn sang Bangkok để xả hơi đến hồi niệm thôi”, gã cười trả lời khi tôi đưa ra câu hỏi tại sao so với cách đây hơn chục năm, Patpong, khu phố đèn đỏ lừng danh thậm chí cả tầm thế giới, lại trở nên xập xệ như vậy.

Gã nói đúng, Patpong náo nhiệt ngày xưa, với những khu nhà 2 tầng lầu sát vách nhau đã từng có một thời hoàng kim khi khách khứa nườm nượp đổ về chen chúc bên cạnh những tấm biển hiệu hình các “go-go girls” múa thoát y rực lên trong ánh đèn… nay lơ thơ người. Chúng tôi đi trên đường, nhẩm tính số lượng “tout” (cò) chèo kéo khách cho các quán sex show cũ kỹ và già nua còn nhiều hơn cả nhân viên của quán. Những gian hàng bán đồ nhái đủ thể loại, từ kính mắt, đồng hồ cho đến quần áo nhái các thương hiệu nổi tiếng còn nhiều gấp mấy lần số khách tò mò ngó nghiêng.

Nhưng Patpong ngắc ngoải còn vì một lý do lớn hơn: bắt chẹt, lừa đảo khách.

Trên các tờ báo lớn, trên các diễn đàn dành cho khách du lịch, trên cả những diễn đàn ăn chơi, la liệt những bài chỉ trích sự xuống cấp của Patpong và những cảnh báo lừa đảo tại khu vực này.

http://www2.vietbao.vn/images/vn2/phong_su/20705422_images1334689_dendo.jpg

Thậm chí ngay trên chuyên trang về du lịch của CNN, một bài báo vào năm 2010 đã giật tựa đề nóng “8 điều khách du lịch nên đề phòng ở Bangkok” đã chỉ đích danh khu Patpong là “Cưỡng đoạt ở khu đèn đỏ”: “Nếu bạn ước ao được xem một trong những sex show tai tiếng hay thử một vài dịch vụ tại khu đèn đỏ Patpong nổi tiếng, hãy cảnh giác với việc bạn phải trả rất nhiều tiền cho thú vui đó. Vào cửa có thể miễn phí, nhưng hãy chuẩn bị phải trả 3.000 baht (mỗi baht tương đương khoảng 700 đồng – PV) cho một chai bia giá 90 baht. Và đừng có cố gắng tranh cãi về chuyện phải thanh toán. Có vô số câu chuyện về nhiều du khách cố gắng thoát ra ngoài mà không thanh toán. Hầu hết trong số họ đều được vận chuyển đến bệnh viện”.

Trên trang mạng tripadviser uy tín dành cho khách du lịch, vô số lời ta thán và cảnh báo về khu Patpong xuất hiện. Nickname Angellabb từ Malaysia than trời: “Patpong nguy hiểm, đừng đến đó. Bạn sẽ thấy quảng cáo Tiger show cùng với đồ uống giá chỉ 100 baht. Đừng có vào. Rốt cuộc, bạn sẽ phải trả 300 baht cho đồ uống, thêm 1.000 baht cho việc xem những phụ nữ già và xấu thoát y, thêm 1.200 baht cho vé vào. Tổng cộng là mất tới 2.500 baht để thoát ra ngoài”.

Nhiều du khách người Việt cũng đã từng nếm trái đắng ở Patpong, nhưng có điều họ ngại thổ lộ và chia sẻ những câu chuyện như thế này trên các diễn đàn. Cách đây không lâu, một đoàn khách người Việt cũng đã từng bị bắt chẹt khi vào xem sex show tại Patpong.

Một thành viên trong đoàn thạo tiếng Anh cho biết khi anh không đồng ý với hóa đơn trên trời, một đám nhân viên bảo kê to cao đã đứng áp sát các thành viên trong đoàn để chực hành hung. Lúc đó, bản lĩnh ứng biến cùng vốn tiếng Anh thông thạo của anh đã cứu đoàn khỏi tình thế gay cấn: anh đứng đối diện với gã bảo kê to cao nhất và nói (tất nhiên là nói xạo – PV) “tao là đại diện quân đội Việt Nam tại Thái Lan!”. Sau một thoáng cân nhắc, một tấm hóa đơn với giá mềm hơn hẳn đã được thay thế.

Cowboy lay lắt, Nana bùng nổ

Cùng được xếp hạng “rẻ tiền” với Patpong, khu đèn đỏ Cowboy và Nana lại có cách duy trì phong cách đàng hoàng để tồn tại. Điều thể hiện ra ban đầu là không hề có chuyện “cò” đeo bám khách để dụ khị vào quán. Cowboy vẫn giữ nguyên quan điểm chỉ cung cấp dịch vụ cho khách nước ngoài, thể hiện bằng cách kiểm tra hộ chiếu ngay tại cửa ra vào của mỗi quán bar.

Một người đi cùng trong nhóm chúng tôi đã phải loay hoay giải trình với nhân viên bảo vệ cho gương mặt và nước da ngăm ngăm “giống người Thái” dù đã đưa ra cuốn hộ chiếu Việt Nam khi bước vào một câu lạc bộ thoát y vũ. Những tốp nhân viên của khu Cowboy ra sức đứng uốn éo trước cửa quán mời chào, thậm chí ôm biển khuyến mại đồ uống ùa ra tận giữa đường mồi chài khách. Cho dù sự nhiệt tình của những tốp nhân viên là có thừa, lượng khách ở khu Cowboy dường như không tỷ lệ thuận với điều đó.

Khác với sự ảm đạm đó, Nana, một quần thể nhà 3 tầng nguyên là một khu nhà kho, được chia ra làm các câu lạc bộ thoát y, nườm nượp khách. Hàng chục câu lạc bộ thoát y vũ, bao gồm cả các câu lạc bộ chỉ dành riêng cho những người chuyển giới, đêm nào cũng tưng bừng mở nhạc bật đèn đón khách.

http://farm4.staticflickr.com/3205/3048336122_c2b3946678_z.jpg?zz=1

Khi chúng tôi bước vào một câu lạc bộ thoát y của người chuyển giới, các nhân viên của quán khác chỉ tươi cười kêu gọi “đây mới là con gái thật này, bên đó là lady boy”. Không hề có chuyện níu kéo khách, cũng không hề có chuyện chặt chém giá cả. Tất cả mọi chi phí đều được liệt kê rõ ràng trong thực đơn. Cũng không có luôn cả những “phụ phí” hay “phí xem show”, bạn chỉ việc thanh toán cho phần đồ uống của mình, hoặc cho những chàng trai chuyển giới bạn thấy thích và mời họ đồ uống.

Một chi tiết khẳng định rõ Nana đang vươn lên chiếm vị trí thống trị ở Bangkok là hàng loạt dịch vụ ăn theo bùng ra, nằm ngay dưới những gầm cầu thang lên xuống: dịch vụ làm tóc cấp tốc, dịch vụ làm móng cấp tốc, quán ăn vặt, dịch vụ trang điểm cấp tốc… nằm sát nhau, chuyên phục vụ cho các nhân viên trong quần thể ăn chơi khổng lồ.

Những dịch vụ này lúc nào cũng đông nghẹt khách, là các vũ nữ tranh thủ thời gian nghỉ giữa show chạy ra dằn bụng và phục hồi nhan sắc. Len lỏi trên lối đi chật chội, bị lấn chiếm bởi các quầy nước giải khát và quầy bán thịt nướng bốc khói mù mịt, giữa tiếng nhạc ầm ĩ và ánh đèn nhấp nháy hắt ra từ câu lạc bộ thoát y, giữa những cô gái nằm ngồi ngả ngớn giữa giờ giải lao… là một trải nghiệm có thể nói là không dễ kiếm trên khắp vòm trời này.

Đẳng cấp “khu châu Á” Ratchada

Theo lời giới thiệu của người đồng nghiệp Australia, chúng tôi chạy xuống khu Ratchada, một khu đèn đỏ mới nằm trong “Bangkok mới”, nơi quần tụ những tổ hợp đèn đỏ hiện đại là nơi tập trung chỉ phục vụ khách châu Á, những vị khách sẵn sàng trả giá cao hơn hẳn, chỉ để sở hữu một không gian an toàn, lịch sự, sang trọng, yên tĩnh và kín đáo.

Tại tầng 2 của Poisedon, khách sẽ ngả mình trong ghế sofa êm ái, lựa chọn đồ uống và thỏa sức chiêm ngưỡng hàng chục cô gái đang ngồi trong một tủ kính khổng lồ.

Đẳng cấp và sang trọng hơn là quán bar trên tầng 3. Nhưng không phải ai cũng trực tiếp lên đó được vì không có cầu thang. Nếu muốn, khách phải thông báo cho quản lý. Quản lý nhìn kỹ mặt khách, đồng ý thì mới bấm thang máy đưa khách lên. Tại đây, cô gái cao cấp nhất, có cô đã từng thuộc dạng vedette (xuất hiện trên những tạp chí khiêu dâm dành cho đàn ông hay trong danh sách bình bầu của các trung tâm giải trí), sẽ phục vụ khách VIP. Giá tối thiểu cho một lần phục vụ kéo dài chỉ 90 phút là 3.500 baht, còn giá tối đa thì vô cùng, tùy thuộc vào danh tiếng của cô gái đó hay mức độ chịu chơi của khách.

Thời tàn của sex show?

Jess, nhân viên massage của khu Poisedon kể lại cho chúng tôi cuộc sống chật vật của những cô gái phục vụ trong các sex show hiện nay: già cỗi, đồng lương ít ỏi, sống trong các khu nhà thuê giá rẻ, ăn cơm xe kéo ngoài đường, dùng chung mỹ phẩm… Khác với họ, là một nhân viên massage, Jess đã mua được nhà riêng ở Bangkok, đang tích trữ tiền để làm một điều gì đó cho tương lai.

“Những người chủ giàu có một thời của sex show cũng đang gặp khó khăn. Khách hàng của họ đã chán ngán với những trò cũ mèm này rồi. Với những chi phí khổng lồ để thuê nhà, thuê nhân viên, đóng tiền bảo kê…, sự khó khăn của ngành công nghiệp này là rõ ràng”, gã đồng nghiệp của tôi kết luận. Có lẽ, ví dụ rõ ràng nhất về sự lụn bại của ngành công nghiệp này là dù ở Bangkok đã hơn một năm, cái hệ thống nổi tiếng lẫn tai tiếng hàng chục năm này chưa kiếm thêm được của gã một đồng một cắc nào, trừ một lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất.