"Em đã làm chuyện ấy với người khác rồi phải không?"

Em nói với bạn gái mình "Em đã làm chuyện ấy với người khác rồi à?". Cô ấy rất sốc và nói em không ngờ anh lại nói ra những lời đó, nước mắt cô ấy chảy thành từng dòng...


Khi em viết những lời này cho các anh chị nghe, em đang rất buồn và không biết mình nên làm gì lúc này. Người em yêu bây giờ muốn cả 2 hãy dừng mối quan hệ này lại vì cô ấy cho rằng giữa hai chúng em có quá nhiều điểm khác biệt trong suy nghĩ và cách sống.

Em còn là một thanh niên trẻ tuổi. Em đã yêu một cô gái ở trường khác. Hai chúng em yêu nhau được nửa năm nay rồi. Cũng phải nói thêm, đây là mối tình đầu của cô ấy. Còn với em, em đã yêu khá nhiều người con gái khác nhưng mới yêu cô ấy được nửa năm nay, thời gian không thấm tháp gì so với các đôi khác nhưng em thấy bản thân em chưa yêu ai nhiều như cô ấy bây giờ. Em thấy rằng mỗi khi ở bên cô ấy, em có một cảm giác rất khác. Đó không phải là cảm giác na ná là tình yêu như những cuộc tình trước đây mà là cảm giác yêu thật sự.


Chuyện là, vào buổi chiều hôm ấy, em rủ cô ấy vào nhà em chơi. Vì không có ai ở nhà nên chúng em đã ôm và cả hôn nhau rất thắm thiết. Vì tình cảm trào dâng lên, em rất muốn làm những "chuyện ấy" với bạn gái. Nhưng cô ấy dứt khoát không đồng ý nên em cũng kìm nén lòng mình.

Bản thân em cũng xác định, chúng em còn quá trẻ nên tương lai phía trước còn rất dài, chưa thể xác định điều gì cả. Dù rất yêu cô ấy nhưng em cũng kìm nén ham muốn và không nì nèo hay đòi hỏi cô ấy nữa. Và thế là chúng em đã dừng lại khi chưa quá đà rồi cả hai đi xuống dưới nhà.

Khi xuống dưới nhà, cô ấy ngồi lặng đi buồn rầu không nói lời nào cả. Thấy cô ấy như vậy, chẳng hiểu sao lúc ấy em lại quay sang và nói với cô ấy rằng: "Em đã làm chuyện ấy với người khác đàn ông khác rồi phải không?". Lẽ dĩ nhiên, cô ấy rất sốc khi nghe em nói vậy. Cô ấy tức giận ra mặt và nói với em: "Em không ngờ anh lại nói ra những lời nói đó". Thế rồi, nước mắt của cô ấy chảy thành dòng dòng vì uất nghẹn.

Ngay sau khi nói ra những lời lẽ nhỏ nhen ấy, em nhận thấy em đã nghĩ sai về cô ấy. Vì thế khi cô ấy tức giận đòi về, em đã cố giữ cô ấy lại. Em ôm cô ấy và nói lời xin lỗi vì đã nói những lời không suy nghĩ và nghĩ sai về cô ấy. Nhưng cô ấy càng tức giận vì bị xúc phạm. Cô ấy chẳng thèm đoái hoài đến những lời em nói và đi thẳng về nhà.


Em đã đuổi theo vì muốn chở cô ấy về nhưng cô ấy một mực không cần em nữa. Hai tối vừa rồi, em liên tục nhắn tin xin lỗi và đến gặp cô ấy. Em cũng đã khóc rất nhiều, thậm chí khóc cả trước mặt cô ấy nhưng cô ấy vẫn chẳng hề bỏ qua cho những lời nói đầy tổn thương em gây ra.

Thật lòng bây giờ em đang không biết làm gì và làm như thế nào để chúng em trở lại như xưa nữa. Rõ ràng là em đã sai rồi. Các anh chị ở mục tâm sự góp ý cho em với. Em phải làm sao với cô ấy để cứu vãn những lời nói đáng ra không nên nói?